“A disciplined mind brings happiness.”

“Ardently do today what must be done. Who knows? Tomorrow, death comes.”

“All tremble at violence; all fear death. Putting oneself in the place of another, one should not kill nor cause another to kill.”

Những chuyện ngớ ngẩn

Những chuyện ngớ ngẩn
Thiền Sư Bảo Thành
Hồi nhỏ, mỗi khi học đạo, tôi thường ngồi im lặng hàng giờ để nghe Tổ kể những
chuyện thật là dài. Có nhiều chuyện dài như cuộc đời mà chẳng có hồi kết thúc.
Lúc đầu tôi nghe Tổ kể chuyện, trong lòng thật thích thú làm sao. Mỗi một câu
chuyện tôi nghe, như chắp thêm cho tôi đôi cánh, bay mãi vào nhiều cảnh giới rất kỳ
diệu. Tôi thầm mơ ước sẽ ở bên Tổ mãi mãi để được nghe kể chuyện. Giờ kể chuyện
chưa tới, tôi đã đến với tâm trạng sẵn sàng. Những lần như vậy, Tổ chỉ nhìn tôi với
nụ cười nhân ái rồi bắt đầu ngay vào những chuyện thật ly kỳ và hấp dẫn. Thế là biết
bao nhiêu chuyến phưu lưu lại đến và tôi, cứ như đằng vân mãi lên tận cõi trời cao
mênh mông vô tận.
Thường thì tuổi thơ ấu không dễ dàng qua đi nhanh chóng, nhưng khi đến hồi, nó
nhất định cũng phải nhường chỗ cho cái tuổi bập bẹ học khôn tới. Cuộc đời có những
đổi thay mà đôi khi chính ta cũng không thể nhận ra được nó. Chẳng hạn khi cái tuổi
khôn của tôi khi mới bắt đầu đến, ngay tức khắc tôi cứ khăng khăng là tôi đã khôn
lắm rồi. Đấy, từ chỗ cho mình là đã khôn nên tôi bắt đầu sinh tật và những dị tật này
đã làm tôi đổi thay. Tuy vậy, lúc đó, tôi không hề cho là mình đã đổi thay mà chỉ khư
khư cho rằng mọi vật chung quanh thay đổi chứ mình vẫn trước sau như một. Và vì
thế, những chuyện của Tổ khi xưa tôi cho là kỳ diệu, nay hoàn toàn trở thành những
chuyện thật là ngớ ngẩn. Từ đó, mỗi khi Tổ kể chuyện, trong đầu tôi liền bật ra một
tư tưởng chống đối lại với những chuyện của Tổ. Nhiều lúc tôi muốn giải bầy với Tổ
để Tổ biết về những chuyện ngớ ngẩn đó hầu ngưng đừng kể cho tôi nghe nữa,
nhưng vì kính trọng nên tôi cứ ôm hoài trong lòng mà chẳng hề có cơ hội để thố lộ
tâm tư. Thế là càng ngày tôi càng tìm cách tránh xa Tổ và chẳng bao giờ còn tìm
được những giây phút thần tiên như thủa thơ ấu xưa.
Chuyện duyên số thật khó mà giải thích. Không tin là có duyên số nhưng rồi cũng
phải tin. Tuy tin là có duyên số mà nào ai có thể giải bày cho tỏ tường. Thế nên nhiều
người dần đã bị luẩn quẩn trong sự suy diễn đó. Có phải chăng khi tới số mới thông
hiểu hay vượt lên trên được duyên số hay mới không còn luẩn quẩn. Thực ra, chuyện
gì cũng có nguyên nhân. Nguyên nhân phát khởi chính từ trong lòng của mỗi người.
Duyên số của tôi là được nghe những chuyện ngớ ngẩn của Tổ.